Truyện Yêu Em Kể Từ Ngày Cưới
时间:2025-02-25 06:08:55 来源:NEWS
Zach Harper,ệnYêuEmKểTừNgàyCướlich thi đâu người đàn ông cuối cùng mà Kaitlin Saville muốn gặp trên đời, đang đứng ngay trên hành lang bên ngoài cánh cửa căn hộ của cô. Cái gã cao lêu nghêu, tóc sẫm màu với ánh mắt lạnh như thép kia chính là kẻ buộc cô phải gói ghém đồ đạc mà chuẩn bị rời khỏi căn hộ thuê này, kẻ buộc cô phải đi khỏi thành phố New York.
Đứng đối diện với anh ta, vòng tay trước chiếc áo phông Mets màu xanh nước biển đã ám bụi, cô thầm mong đôi mắt mình đã bớt sưng đỏ sau trận khóc tu tu ban sáng và trên má không còn sót lại những vệt nước mắt.
“Chúng ta có chuyện cần bàn bạc”, Zach mở lời trước, giọng anh cứng ngắc, vẻ mặt thản nhiên. Tay trái anh ôm vòng lấy chiếc cặp tài liệu màu đen bằng da.
Zach mặc bộ vest của Grant Hicks, áo sơ mi trắng là phẳng phiu. Chiếc cà vạt đỏ làm từ chất lụa tuyệt hảo, những chiếc khuy măng-sét lấp lánh vàng chóe. Như thường lệ, mái tóc anh vừa được tỉa gọn, khuôn mặt mới cạo, đôi giày được đánh bóng đến từng milimet.
“Chúng ta chẳng có gì để nói với nhau cả”, cô đáp, dụi các đầu ngón chân vào lớp tất rộng che đôi bàn chân bên dười đường gấu mòn xơ của chiếc quần bò màu bạc.
Cô ăn mặc thế này là bình thường, chẳng có gì gọi là lôi thôi cả, Kaitlin tự nhủ thầm. Một phụ nữ có quyền ăn mặc tự nhiên thoải mái trong ngôi nhà của chính mình. Còn cái gã Zach Harper, anh ta chẳng có tí quyền gì được đứng trong nhà cô cả. Cô dơm đóng sập cửa trước mặt anh ta, nhưng tay anh ta đã vươn ra chặng lại.
Cánh tay anh ta rắn rỏi và rám nắng, cổ tay khỏe và các ngón thon. Bàn tay không đeo nhẫn nhưng cổ tay lấp lóa ánh sáng của chiếc đồng hồ Catier bạch kim mặt kim cương, “Tôi không đùa đâu, Kaitlin”.
“Và tôi cũng đâu có cười tán thưởng”. Cô không hình dung nổi lại có chút rắc rối nho nhỏ nào có thể xảy ra đến trong cuộc đời mỗi bước một gặp may của cái anh chàng Zach Harper kia. Gã đàn ông này không chỉ sa thải cô mà còn thao túng khiến cô bị cấm vận trước mọi văn phòng kiến trúc ở thành phố New York này.
Anh ta nhìn với qua vai cô, “Tôi vào nhà được không?”
Cô vờ suy nghĩ trong giây lát, “Không”.
Có thể anh ta là ông chủ tối thượng trong vương quốc Vận Tải Harper của mình và cả mọi công ty đầy tiềm lực ở Manhattan, nhưng anh ta đừng hòng có quyền ghé mắt vào cái ổ lộn xộn của cô, nhất là khi cả bộ nội y bằng ren còn nằm chễm chệ bên cửa sổ.
Anh ta nghiến chặt hàm răng.
Cô chỉnh lại thế đứng, chân như chôn chặt trên sàn.
“Đó là quyền của cô”, anh ta nhá chữ đều đều, tay ngọ nguậy trên quai cặp tài liệu. “Chúng ta chẳng bạn bè gì sất”, cô thẳng thừng.
Thực ra, họ là kẻ thù của nhau mới đúng. Vì chính anh ta là kẻ hủy hoại cuộc đời cô, dù ở anh ta hội tụ đủ các yếu tố hấp dẫn, thành công, thông minh và còn khiêu vũ quá tuyệt nữa. Anh ta đúng thực là... ừm, một mẫu người đáng mơ ước.
Zach so vai, mắt liếc nhìn cả hai phía của dãy hành lang tòa nhà đã ngót nghét nửa thế kỷ. Ánh đèn lờ mờ, chiếc thảm hoa văn đã cũ sờn. Mười cánh cửa bật mở khi nghe tiếng nói quá to từ góc tầng năm phát ra. Căn hộ của Kaitlin nằm ở cuối dãy, cạnh cầu thang thép thoát hiểm và hệ thống đèn báo cháy nằm gọn ghẽ trong hộp kính.
“Tốt thôi”, anh ta nói với cô, “Chúng ta sẽ bàn ở ngay đây vậy”.
Ô, đừng có mà mơ. Hai ta sẽ chẳng bàn bạc bất cứ điều gì nữa cả. Cô định bước lùi vào chốn nương náu yên ổn của căn hộ.
“Cô nhớ đêm Vegas chứ?”, anh ta hỏi với theo.
Câu hỏi của anh khiến cô lạnh người từng bước.
Cô chẳng thể nào quên buổi dạ tiệc của tập đoàn Harper ở Bellagio từ ba tháng trước. Ngoài các ca sĩ, các vũ công, các nghệ sĩ xiếc tung hứng và nhào lộn mua vui cho đán năm trăm khách hàng sành điệu của Tập đoàn Vận tải Harper, còn có một anh chàng thủ vaica sĩ huyền thoại Elvis uốn éo, anh ta đã lôi tuột cô và Zach từ sàn khiêu vũ lên Hội đám cưới giả tưng bừng.
Lúc đó, cô nghĩ đơn giản chỉ là đùa vui, hòa chung không khí rộn ràng thảnh thơi của dạ tiệc. Tất nhiên, cảm giác hưng phấn nhẹ nhàng của cô còn được vài ly martinis pha việt quất tiếp lửa cho. Về sau cô mới muộn màng nhận ra rằng, ý nghĩ tặc lưỡi ham vui trong phút chốc lại khiến cô bẽ bàng.
“Tờ giấy chúng ta đã ký thì sao?”, Zach tiếp tục khi thấy cô chìm vào im lặng.
Thực ra ngay sáng nay cô đã tình cờ tìm thấy giấy hôn thú giả của cô và anh ta. Giờ thì nó đã bị nhét vào cuốn album ảnh sơ sài lẻ loi nằm ở đáy tủ quần áo, lại còn bị vùi dưới mấy chiếc quần jean.
Thật ngu ngốc khi cô vẫn giữa lại bức ảnh kỷ niệm kia. Nhưng đêm huy hoàng của cô trong vòng tay Zach mới diễn ra vài ngày trước, đâu có chóng nhạt nhòa thế được.
Và khi cô cố gắng giấu giếm tấm hôn thú đó đi, những khoảng khắc hạnh phúc trên sàn nhảy vẫn còn đọng đầy dư âm dịu ngọt.
Thực là cơn ảo mộng kỳ cục.
Ngay tuần tiếp sau đó, người đàn ông này đã nhanh chóng hủy hoại cuộc đời cô. Giờ đây anh ta đang hít một hơi thật sâu, “Tờ giấy đó có hiệu lực”.
Cô cau mày nhìn anh ta, “Hiệu lực khoản gì?”
“Hôn nhân”.
Kaitkin chẳng nói chẳng rằng. Có thực Zach đang có ý bảo vời cô là gã và cô đã ký vào tờ giấy hôn thú có giá trị thực tế?
“Anh đang đùa đấy chứ?”, cô hỏi.
“Cô thấy tôi đang cười sao?”
Anh ta không cười. Nhưng từ trước đến nay anh ta hiếm khi cười. Và hầu như anh ta không biết đùa. Sự kiện đêm đó, sau này cô mới biết, là một chuyển động bất thường trong cuộc sống của anh ta.
Cảm giác lạnh ngắt xâm chiếm bao tử cô.
“Chúng ta là vợ chồng rồi, Kaitlin ạ”, anh ta nói với cô, đôi mắt lạnh lùng như thép không hề nao núng.
Anh ta và cô không phải đã lấy nhau. Đó chỉ là trò đùa mà thôi. Cả hai chỉ giả vời diễn trò trên sân khấu.
“Elvis đã được bang Nevada cấp quyền rồi”, Zach nói.
“Tôi và anh đều say”, Kaitlin phản bác, không chịu tin điều ngớ ngẩn bịa tạc kia. “Anh ta đã ra giấy chứng hôn rồi”.
“Làm sao anh biết được?”. Đầu óc cô quay mòng mòng như chiếc máy hoạt động hết công suất, nhẩm tính những khả năng và cả những hệ quả tất yếu. “Luật sư của tôi thông báo như thế”. anh ta liếc mắt đầy ngụ ý qua vai cô, hướng về phía căn hộ, “Giờ thì tôi vào được chưa?”
Cô nghĩ đến những cuốn tiểu thuyết thần bí nằm ngổn ngang trên đi-văng, đám tạp chí giải trí vương vãi trên bàn cà phê, cạnh đó chất đống thẻ tín dụng và hóa đơn từ ngân hàng hé lộ lịch trính mua sắm của cô trong tháng qua. Cô nhớ ra chiếc bánh Sugar Bob căn dở đang chễm chệ trên mặt bếp. Và tất nhiên, còn cả hộp quần chip gợi cảm chiếm ngự khung cửa sổ trong ánh chiều vàng vọt.
Nhưng, nếu anh ta đang nói thật thì đấy là điều cô chẳng thể nào lờ đi được.
Cô nghiến chặt răng, lệnh cho chính mình quên phắt đi những ý nghĩ của anh ta. Ai thèm bận tâm nếu anh ta biết cô nghiện món bánh của Sugar Bob? Chỉ vài ngày nữa thôi, anh ta sẽ biến khỏi cuộc sống của cô. Cô sẽ bỏ lại sau lưng mọi điều xưa cũ, để làm lại từ đầu ở một thành phố khác, có thể là Chicago hay Los Angeles.
Cổ họng cô như bị thít lại trước ý nghĩ đó, những giọt nước mắt chỉ chực dâng lên.
Kaitlin rất ghét bị đá văng khỏi cuộc sống thường nhật quen thộc. Cô đã phải bắt đầu làm lại từ đầu không biết bao nhiêu lần, bỏ lại tổ ấm an toàn sau lưng khi phải chuyển từ cô nhi viện này đến cô nhi viện khác trong suốt quãng thơ ấu. Cô đã gắn bó với căn hộ nhỏ bé này từ khi lên đại học. Đây là nơi duy nhất mang lại cho cô cảm giác yên ổn của một mái nhà.
“Kaitlin?”, anh gọi cô.
Cô nuốt nước bọt để xua đi hoàn toàn lớp xúc cảm dày đặc chen lên ngang họng, “Hẳn rồi”, cô chán nản nói với anh rồi bước sang một bên, “Anh vào đi”.
Khi cô đóng cửa, Zach liếc nhanh những chiếc thùng nằm vương vãi khắp căn hộ. Chẳng có lấy một khoảng trống cho anh ngồi, và cô cũng chẳng buồn dọn lấy một chiếc ghế. Chắc anh ta sẽ chẳng ở lại lâu.
Dù đã cố phớt lờ nhưng ánh mắt cô vẫn cứ vô tính hướng về chiếc hộp đựng đồ nội y. Zach nhìn theo cô, mắt anh ngừng lại ở bộ đồ lót màu trắng điểm tím hoa cà mà cô bạn Lindsay mua tặng cô dịp Giáng Sinh năm ngoái.
“Anh không phiền chứ?”, cô cắm cảu nói rồi bươn vả tiến lại đóng nắp chiếc hộp các-tông.
“Không hề”, anh ta lẩm bẩm, hình như cô còn nghe ra âm điệu thích thú trong giọng của anh ta.
Anh ta đang cười cô cơ đấy. Hoàn hảo thế chứ.
Chiếc nắp hộp bật mở lần nữa, cô cảm thấy gò má mình rần rần khó chịu. Kaitlin xoay người đối diện anh, lấy thân mình chắn giữa Zach và đám đồ nội y của cô.
Đằng sau lưng anh, cô thấy hộp bánh Sugar Bod mở toang hoác. Trong hộp khuyết mất ba chiếc bánh nướng, chúng đã chu du từ chiếc hộp các-tông trắng và giấy bóng kính vào bụng cô từ chín giờ sáng nay.
Trông thân hình chắc lẳn của Zach, chẳng thể bói đâu ra nửa gram mỡ thừa. Cô sẵn sàng đánh cuộc là bữa điểm tâm của anh ta chỉ có trái cây, ngũ cốc nguyên cám và thịt nạc thăn. Có lẽ thực đơn được đầu bếp riêng của anh ta trông coi kỹ càng, các nguyên vật liệu đều được nhập khẩu từ Pháp, hoặc ít ra là từ Úc.
Anh ta đặt chiếc cặp tài liệu trên chồng DVD ngự trị chiếc bàn nhỏ rồi vội vàng mở dây khóa, “Tôi đã nhờ luật sư thảo giấy tờ ly hôn”.
“Phải cần đến luật sư nữa sao?”, Kaitlin vẫn đang chật vật đấu tranh với ý nghĩ về cuộc hôn nhân.
Với Zach.
Tâm trí cô đang muốn bứt ra hàng trăm hướng khác nhau trước sự kiện lạ thường này, nhưng cô kiên quyết kiềm tỏa chúng. Anh ta đúng là đẹp trai, giàu có, thông minh, nhưng cũng quá đỗi lạnh lùng, tính toán hơn thiệt và đầy nguy hiểm. Đàn bà họa có điên mới chịu cưới anh ta.
Anh ta mở nắp chiếc cặp tài liệu, “Trong trường hợp này, không thể thiếu đám luật sư quái quỷ đó được”.
Kaitlin cáu kỉnh trước kiểu nói sáo mòn của anh ta. Bạn thân của cô, Lindsay, chẳng hề quáo quỷ tí nào.
Trong thoáng chốc, cô thử hình dung phản ứng của Lindsay trước tin này. Rõ ràng Lindsay sẽ choáng nặng. Cô ấy sẽ lo lắng hay giận dữ không nhỉ? Liệu cô ấy có bật cười?
Toàn thể câu chuyện nghe ra quá là ngớ ngẩn.
Kaitlin vén mấy lọn tóc nâu vàng lòa xòa ra sau tai, vô thức kéo nhẹ chiếc hoa tai ngọc bích khi cơn bấn loạn dâng lên trong lòng. Cô hất mặt lên, đợi thu hút được sự chú ý của Zach, “Tôi đố là những gì xảy ra ở Vegas vẫn thỉnh thoảng theo anh về nhà”.
Cơ mặt căng lên giật giật trên má anh ta, rõ ràng anh ta chẳng hề thoải mái. Cô cảm nhận được cảm giác thỏa mãn đầy ương ngạnh vì đã làm anh ta mất cân bằng tạm thời.
“Sẽ tốt hơn nếu cô nghiêm túc xem xét chuyện này”, anh ta bảo cô.
“Chúng ta được Elvis chứng hôn”. Cô khăng khăng nói tiếp rồi kết thúc trong tràng cười bối rối.
Đôi mắt xám của Zach lóe lên.
“Tiếp đi nào, Zach”, cô ngân nga, “Anh phải thừa nhận rằng...”
Anh lấy ra chiếc phong bì thớ sợi, “Chỉ cần cô ký vào các giấy tờ này thôi, Kaitlin”.
Nhưng cô chưa muốn kết thúc câu chuyện nực cười này, “Tôi đoán như thế này cũng có nghĩa là không có tuần trăng mật nào phải không?”
Anh ngừng thở trong giây lát, hình như có điều gì quá đỗi thân thuộc khi ánh nhìn của anh dán vào môi cô.
Cô đột ngột khựng lại trước một mảnh ký ức sống động bất ngờ xuyên ngang rồi lập tức tỉnh táo trở lại.
Phải chăng đêm đó anh ta và cô đã hôn nhau ở Vegas?
Đôi khi, hình ảnh đôi môi anh gắn lên đôi môi cô lướt qua, sức nóng, mùi hương nam tính và cả sức cưỡng ép của làn môi. Cô có thể rất rõ vòng tay anh quàng quanh eo cô, kéo cô lại thật gần cơ thể rắn chắc của anh, cả hai gắn chặt vào nhau như thể cùng thuộc về một khối.
Những ngày trước, cô chỉ nghĩ đấy là cơn mộng mị hỗn độn, nhưng giờ cô không khỏi băn khoăn...
“Zach, chúng ta có...”
Anh hắng họng, “Chúng ta thử lần lại sự việc này nhé”.
“Được”. Cô gật đầu, kiên quyết tống khứ hình ảnh lờ mờ kia ra khỏi đầu. Nếu cô từng hôn anh ta, dù chỉ một lần, thì cũng là sai lầm lớn nhất trong đời cô. Giờ cô chỉ thấy ghê tởm anh ta, anh ta càng biến đi sớm phút nào hay phút ấy.
Cô vươn tay đón lấy chiếc phong bì, “Tôi và anh chỉ tốn có năm phút để kết hôn, chẳng có lý do gì thời gian ly hôn lại kéo dài hơn”.
“Mừng là cô nhận ra điều này”. Đầu anh ta gật nhanh, tay anh ta nhanh chóng dúi vào túi chiếc áo vest, “Tất nhiên, tôi sẽ chịu mọi chi phí tổn vì đã gây ra phiền phức cho cô”. Anh ta rút ra một chiếc bút màu vàng và cuốn séc da nâu, phẩy nhẹ tờ bìa rồi chăm chú nhìn cô.
“Một triệu nhé?”
Kaitlin chớp mắt ngạc nhiên, “Một triệu gì cơ?”
Anh ta thở dài với vẻ mất kiên nhẫn lộ rõ, “Đô la”, anh ta thốt, “Đừng có giả vờ ngây ngô nữa, Kaitlin. Cô và tôi đều biết tôi là chủ chi mà”.
Đứng đối diện với anh ta, vòng tay trước chiếc áo phông Mets màu xanh nước biển đã ám bụi, cô thầm mong đôi mắt mình đã bớt sưng đỏ sau trận khóc tu tu ban sáng và trên má không còn sót lại những vệt nước mắt.
“Chúng ta có chuyện cần bàn bạc”, Zach mở lời trước, giọng anh cứng ngắc, vẻ mặt thản nhiên. Tay trái anh ôm vòng lấy chiếc cặp tài liệu màu đen bằng da.
Zach mặc bộ vest của Grant Hicks, áo sơ mi trắng là phẳng phiu. Chiếc cà vạt đỏ làm từ chất lụa tuyệt hảo, những chiếc khuy măng-sét lấp lánh vàng chóe. Như thường lệ, mái tóc anh vừa được tỉa gọn, khuôn mặt mới cạo, đôi giày được đánh bóng đến từng milimet.
“Chúng ta chẳng có gì để nói với nhau cả”, cô đáp, dụi các đầu ngón chân vào lớp tất rộng che đôi bàn chân bên dười đường gấu mòn xơ của chiếc quần bò màu bạc.
Cô ăn mặc thế này là bình thường, chẳng có gì gọi là lôi thôi cả, Kaitlin tự nhủ thầm. Một phụ nữ có quyền ăn mặc tự nhiên thoải mái trong ngôi nhà của chính mình. Còn cái gã Zach Harper, anh ta chẳng có tí quyền gì được đứng trong nhà cô cả. Cô dơm đóng sập cửa trước mặt anh ta, nhưng tay anh ta đã vươn ra chặng lại.
Cánh tay anh ta rắn rỏi và rám nắng, cổ tay khỏe và các ngón thon. Bàn tay không đeo nhẫn nhưng cổ tay lấp lóa ánh sáng của chiếc đồng hồ Catier bạch kim mặt kim cương, “Tôi không đùa đâu, Kaitlin”.
“Và tôi cũng đâu có cười tán thưởng”. Cô không hình dung nổi lại có chút rắc rối nho nhỏ nào có thể xảy ra đến trong cuộc đời mỗi bước một gặp may của cái anh chàng Zach Harper kia. Gã đàn ông này không chỉ sa thải cô mà còn thao túng khiến cô bị cấm vận trước mọi văn phòng kiến trúc ở thành phố New York này.
Anh ta nhìn với qua vai cô, “Tôi vào nhà được không?”
Cô vờ suy nghĩ trong giây lát, “Không”.
Có thể anh ta là ông chủ tối thượng trong vương quốc Vận Tải Harper của mình và cả mọi công ty đầy tiềm lực ở Manhattan, nhưng anh ta đừng hòng có quyền ghé mắt vào cái ổ lộn xộn của cô, nhất là khi cả bộ nội y bằng ren còn nằm chễm chệ bên cửa sổ.
Anh ta nghiến chặt hàm răng.
Cô chỉnh lại thế đứng, chân như chôn chặt trên sàn.
“Đó là quyền của cô”, anh ta nhá chữ đều đều, tay ngọ nguậy trên quai cặp tài liệu. “Chúng ta chẳng bạn bè gì sất”, cô thẳng thừng.
Thực ra, họ là kẻ thù của nhau mới đúng. Vì chính anh ta là kẻ hủy hoại cuộc đời cô, dù ở anh ta hội tụ đủ các yếu tố hấp dẫn, thành công, thông minh và còn khiêu vũ quá tuyệt nữa. Anh ta đúng thực là... ừm, một mẫu người đáng mơ ước.
Zach so vai, mắt liếc nhìn cả hai phía của dãy hành lang tòa nhà đã ngót nghét nửa thế kỷ. Ánh đèn lờ mờ, chiếc thảm hoa văn đã cũ sờn. Mười cánh cửa bật mở khi nghe tiếng nói quá to từ góc tầng năm phát ra. Căn hộ của Kaitlin nằm ở cuối dãy, cạnh cầu thang thép thoát hiểm và hệ thống đèn báo cháy nằm gọn ghẽ trong hộp kính.
“Tốt thôi”, anh ta nói với cô, “Chúng ta sẽ bàn ở ngay đây vậy”.
Ô, đừng có mà mơ. Hai ta sẽ chẳng bàn bạc bất cứ điều gì nữa cả. Cô định bước lùi vào chốn nương náu yên ổn của căn hộ.
“Cô nhớ đêm Vegas chứ?”, anh ta hỏi với theo.
Câu hỏi của anh khiến cô lạnh người từng bước.
Cô chẳng thể nào quên buổi dạ tiệc của tập đoàn Harper ở Bellagio từ ba tháng trước. Ngoài các ca sĩ, các vũ công, các nghệ sĩ xiếc tung hứng và nhào lộn mua vui cho đán năm trăm khách hàng sành điệu của Tập đoàn Vận tải Harper, còn có một anh chàng thủ vaica sĩ huyền thoại Elvis uốn éo, anh ta đã lôi tuột cô và Zach từ sàn khiêu vũ lên Hội đám cưới giả tưng bừng.
Lúc đó, cô nghĩ đơn giản chỉ là đùa vui, hòa chung không khí rộn ràng thảnh thơi của dạ tiệc. Tất nhiên, cảm giác hưng phấn nhẹ nhàng của cô còn được vài ly martinis pha việt quất tiếp lửa cho. Về sau cô mới muộn màng nhận ra rằng, ý nghĩ tặc lưỡi ham vui trong phút chốc lại khiến cô bẽ bàng.
“Tờ giấy chúng ta đã ký thì sao?”, Zach tiếp tục khi thấy cô chìm vào im lặng.
Thực ra ngay sáng nay cô đã tình cờ tìm thấy giấy hôn thú giả của cô và anh ta. Giờ thì nó đã bị nhét vào cuốn album ảnh sơ sài lẻ loi nằm ở đáy tủ quần áo, lại còn bị vùi dưới mấy chiếc quần jean.
Thật ngu ngốc khi cô vẫn giữa lại bức ảnh kỷ niệm kia. Nhưng đêm huy hoàng của cô trong vòng tay Zach mới diễn ra vài ngày trước, đâu có chóng nhạt nhòa thế được.
Và khi cô cố gắng giấu giếm tấm hôn thú đó đi, những khoảng khắc hạnh phúc trên sàn nhảy vẫn còn đọng đầy dư âm dịu ngọt.
Thực là cơn ảo mộng kỳ cục.
Ngay tuần tiếp sau đó, người đàn ông này đã nhanh chóng hủy hoại cuộc đời cô. Giờ đây anh ta đang hít một hơi thật sâu, “Tờ giấy đó có hiệu lực”.
Cô cau mày nhìn anh ta, “Hiệu lực khoản gì?”
“Hôn nhân”.
Kaitkin chẳng nói chẳng rằng. Có thực Zach đang có ý bảo vời cô là gã và cô đã ký vào tờ giấy hôn thú có giá trị thực tế?
“Anh đang đùa đấy chứ?”, cô hỏi.
“Cô thấy tôi đang cười sao?”
Anh ta không cười. Nhưng từ trước đến nay anh ta hiếm khi cười. Và hầu như anh ta không biết đùa. Sự kiện đêm đó, sau này cô mới biết, là một chuyển động bất thường trong cuộc sống của anh ta.
Cảm giác lạnh ngắt xâm chiếm bao tử cô.
“Chúng ta là vợ chồng rồi, Kaitlin ạ”, anh ta nói với cô, đôi mắt lạnh lùng như thép không hề nao núng.
Anh ta và cô không phải đã lấy nhau. Đó chỉ là trò đùa mà thôi. Cả hai chỉ giả vời diễn trò trên sân khấu.
“Elvis đã được bang Nevada cấp quyền rồi”, Zach nói.
“Tôi và anh đều say”, Kaitlin phản bác, không chịu tin điều ngớ ngẩn bịa tạc kia. “Anh ta đã ra giấy chứng hôn rồi”.
“Làm sao anh biết được?”. Đầu óc cô quay mòng mòng như chiếc máy hoạt động hết công suất, nhẩm tính những khả năng và cả những hệ quả tất yếu. “Luật sư của tôi thông báo như thế”. anh ta liếc mắt đầy ngụ ý qua vai cô, hướng về phía căn hộ, “Giờ thì tôi vào được chưa?”
Cô nghĩ đến những cuốn tiểu thuyết thần bí nằm ngổn ngang trên đi-văng, đám tạp chí giải trí vương vãi trên bàn cà phê, cạnh đó chất đống thẻ tín dụng và hóa đơn từ ngân hàng hé lộ lịch trính mua sắm của cô trong tháng qua. Cô nhớ ra chiếc bánh Sugar Bob căn dở đang chễm chệ trên mặt bếp. Và tất nhiên, còn cả hộp quần chip gợi cảm chiếm ngự khung cửa sổ trong ánh chiều vàng vọt.
Nhưng, nếu anh ta đang nói thật thì đấy là điều cô chẳng thể nào lờ đi được.
Cô nghiến chặt răng, lệnh cho chính mình quên phắt đi những ý nghĩ của anh ta. Ai thèm bận tâm nếu anh ta biết cô nghiện món bánh của Sugar Bob? Chỉ vài ngày nữa thôi, anh ta sẽ biến khỏi cuộc sống của cô. Cô sẽ bỏ lại sau lưng mọi điều xưa cũ, để làm lại từ đầu ở một thành phố khác, có thể là Chicago hay Los Angeles.
Cổ họng cô như bị thít lại trước ý nghĩ đó, những giọt nước mắt chỉ chực dâng lên.
Kaitlin rất ghét bị đá văng khỏi cuộc sống thường nhật quen thộc. Cô đã phải bắt đầu làm lại từ đầu không biết bao nhiêu lần, bỏ lại tổ ấm an toàn sau lưng khi phải chuyển từ cô nhi viện này đến cô nhi viện khác trong suốt quãng thơ ấu. Cô đã gắn bó với căn hộ nhỏ bé này từ khi lên đại học. Đây là nơi duy nhất mang lại cho cô cảm giác yên ổn của một mái nhà.
“Kaitlin?”, anh gọi cô.
Cô nuốt nước bọt để xua đi hoàn toàn lớp xúc cảm dày đặc chen lên ngang họng, “Hẳn rồi”, cô chán nản nói với anh rồi bước sang một bên, “Anh vào đi”.
Khi cô đóng cửa, Zach liếc nhanh những chiếc thùng nằm vương vãi khắp căn hộ. Chẳng có lấy một khoảng trống cho anh ngồi, và cô cũng chẳng buồn dọn lấy một chiếc ghế. Chắc anh ta sẽ chẳng ở lại lâu.
Dù đã cố phớt lờ nhưng ánh mắt cô vẫn cứ vô tính hướng về chiếc hộp đựng đồ nội y. Zach nhìn theo cô, mắt anh ngừng lại ở bộ đồ lót màu trắng điểm tím hoa cà mà cô bạn Lindsay mua tặng cô dịp Giáng Sinh năm ngoái.
“Anh không phiền chứ?”, cô cắm cảu nói rồi bươn vả tiến lại đóng nắp chiếc hộp các-tông.
“Không hề”, anh ta lẩm bẩm, hình như cô còn nghe ra âm điệu thích thú trong giọng của anh ta.
Anh ta đang cười cô cơ đấy. Hoàn hảo thế chứ.
Chiếc nắp hộp bật mở lần nữa, cô cảm thấy gò má mình rần rần khó chịu. Kaitlin xoay người đối diện anh, lấy thân mình chắn giữa Zach và đám đồ nội y của cô.
Đằng sau lưng anh, cô thấy hộp bánh Sugar Bod mở toang hoác. Trong hộp khuyết mất ba chiếc bánh nướng, chúng đã chu du từ chiếc hộp các-tông trắng và giấy bóng kính vào bụng cô từ chín giờ sáng nay.
Trông thân hình chắc lẳn của Zach, chẳng thể bói đâu ra nửa gram mỡ thừa. Cô sẵn sàng đánh cuộc là bữa điểm tâm của anh ta chỉ có trái cây, ngũ cốc nguyên cám và thịt nạc thăn. Có lẽ thực đơn được đầu bếp riêng của anh ta trông coi kỹ càng, các nguyên vật liệu đều được nhập khẩu từ Pháp, hoặc ít ra là từ Úc.
Anh ta đặt chiếc cặp tài liệu trên chồng DVD ngự trị chiếc bàn nhỏ rồi vội vàng mở dây khóa, “Tôi đã nhờ luật sư thảo giấy tờ ly hôn”.
“Phải cần đến luật sư nữa sao?”, Kaitlin vẫn đang chật vật đấu tranh với ý nghĩ về cuộc hôn nhân.
Với Zach.
Tâm trí cô đang muốn bứt ra hàng trăm hướng khác nhau trước sự kiện lạ thường này, nhưng cô kiên quyết kiềm tỏa chúng. Anh ta đúng là đẹp trai, giàu có, thông minh, nhưng cũng quá đỗi lạnh lùng, tính toán hơn thiệt và đầy nguy hiểm. Đàn bà họa có điên mới chịu cưới anh ta.
Anh ta mở nắp chiếc cặp tài liệu, “Trong trường hợp này, không thể thiếu đám luật sư quái quỷ đó được”.
Kaitlin cáu kỉnh trước kiểu nói sáo mòn của anh ta. Bạn thân của cô, Lindsay, chẳng hề quáo quỷ tí nào.
Trong thoáng chốc, cô thử hình dung phản ứng của Lindsay trước tin này. Rõ ràng Lindsay sẽ choáng nặng. Cô ấy sẽ lo lắng hay giận dữ không nhỉ? Liệu cô ấy có bật cười?
Toàn thể câu chuyện nghe ra quá là ngớ ngẩn.
Kaitlin vén mấy lọn tóc nâu vàng lòa xòa ra sau tai, vô thức kéo nhẹ chiếc hoa tai ngọc bích khi cơn bấn loạn dâng lên trong lòng. Cô hất mặt lên, đợi thu hút được sự chú ý của Zach, “Tôi đố là những gì xảy ra ở Vegas vẫn thỉnh thoảng theo anh về nhà”.
Cơ mặt căng lên giật giật trên má anh ta, rõ ràng anh ta chẳng hề thoải mái. Cô cảm nhận được cảm giác thỏa mãn đầy ương ngạnh vì đã làm anh ta mất cân bằng tạm thời.
“Sẽ tốt hơn nếu cô nghiêm túc xem xét chuyện này”, anh ta bảo cô.
“Chúng ta được Elvis chứng hôn”. Cô khăng khăng nói tiếp rồi kết thúc trong tràng cười bối rối.
Đôi mắt xám của Zach lóe lên.
“Tiếp đi nào, Zach”, cô ngân nga, “Anh phải thừa nhận rằng...”
Anh lấy ra chiếc phong bì thớ sợi, “Chỉ cần cô ký vào các giấy tờ này thôi, Kaitlin”.
Nhưng cô chưa muốn kết thúc câu chuyện nực cười này, “Tôi đoán như thế này cũng có nghĩa là không có tuần trăng mật nào phải không?”
Anh ngừng thở trong giây lát, hình như có điều gì quá đỗi thân thuộc khi ánh nhìn của anh dán vào môi cô.
Cô đột ngột khựng lại trước một mảnh ký ức sống động bất ngờ xuyên ngang rồi lập tức tỉnh táo trở lại.
Phải chăng đêm đó anh ta và cô đã hôn nhau ở Vegas?
Đôi khi, hình ảnh đôi môi anh gắn lên đôi môi cô lướt qua, sức nóng, mùi hương nam tính và cả sức cưỡng ép của làn môi. Cô có thể rất rõ vòng tay anh quàng quanh eo cô, kéo cô lại thật gần cơ thể rắn chắc của anh, cả hai gắn chặt vào nhau như thể cùng thuộc về một khối.
Những ngày trước, cô chỉ nghĩ đấy là cơn mộng mị hỗn độn, nhưng giờ cô không khỏi băn khoăn...
“Zach, chúng ta có...”
Anh hắng họng, “Chúng ta thử lần lại sự việc này nhé”.
“Được”. Cô gật đầu, kiên quyết tống khứ hình ảnh lờ mờ kia ra khỏi đầu. Nếu cô từng hôn anh ta, dù chỉ một lần, thì cũng là sai lầm lớn nhất trong đời cô. Giờ cô chỉ thấy ghê tởm anh ta, anh ta càng biến đi sớm phút nào hay phút ấy.
Cô vươn tay đón lấy chiếc phong bì, “Tôi và anh chỉ tốn có năm phút để kết hôn, chẳng có lý do gì thời gian ly hôn lại kéo dài hơn”.
“Mừng là cô nhận ra điều này”. Đầu anh ta gật nhanh, tay anh ta nhanh chóng dúi vào túi chiếc áo vest, “Tất nhiên, tôi sẽ chịu mọi chi phí tổn vì đã gây ra phiền phức cho cô”. Anh ta rút ra một chiếc bút màu vàng và cuốn séc da nâu, phẩy nhẹ tờ bìa rồi chăm chú nhìn cô.
“Một triệu nhé?”
Kaitlin chớp mắt ngạc nhiên, “Một triệu gì cơ?”
Anh ta thở dài với vẻ mất kiên nhẫn lộ rõ, “Đô la”, anh ta thốt, “Đừng có giả vờ ngây ngô nữa, Kaitlin. Cô và tôi đều biết tôi là chủ chi mà”.
-
Soi kèo góc Ipswich vs Tottenham, 22h00 ngày 22/2Nhận định, soi kèo Zakho vs Al Talaba, 23h15 ngày 10/7Nhận định, soi kèo Zhejiang vs Shandong Taishan, 18h35 ngày 22/7Mỹ: Tài xế thiệt mạng sau khi đâm xe vào cổng Nhà TrắngNhận định, soi kèo UTA Arad vs Sepsi, 22h00 ngày 24/2: Đối thủ yêu thíchChuyên gia dự đoán Nữ Zambia vs Nữ Nhật Bản, 14h ngày 22/7Nhận định, soi kèo Omiya Ardija vs Tochigi, 17h ngày 16/7Nhận định, soi kèo Bispebjerg vs Ringsted, 23h30 ngày 8/8Siêu máy tính dự đoán Real Madrid vs Girona, 22h15 ngày 23/2Nhận định, soi kèo Landskrona BoIS vs AFC Eskilstuna, 18h ngày 22/7
上一篇:Nhận định, soi kèo Rayo Vallecano vs Villarreal, 22h15 ngày 22/2: Không dễ cho khách
下一篇:Nhận định, soi kèo Estrela vs Santa Clara, 22h30 ngày 23/2: Chia điểm
下一篇:Nhận định, soi kèo Estrela vs Santa Clara, 22h30 ngày 23/2: Chia điểm
相关内容
- ·Nhận định, soi kèo Neftchi Baku vs Sumqayit, 22h00 ngày 21/2: Đòi lại món nợ lượt đi
- ·Nhận định, soi kèo The Strongest vs Independiente, 4h30 ngày 18/7
- ·Nhận định, soi kèo Harini vs Sri Pahang, 19h ngày 3/8
- ·Nhận định, soi kèo Santos Laguna vs Houston Dynamo, 7h30 ngày 26/7
- ·Nhận định, soi kèo Johor Darul Ta'zim vs Perak, 19h15 ngày 24/2: Tưng bừng bắn phá
- ·Nhận định, soi kèo Zhejiang Professional FC vs Nantong Zhiyun, 18h35 ngày 8/8
- ·Nhận định, soi kèo Club Brugge vs KV Mechelen, 23h30 ngày 30/7
- ·Nhận định, soi kèo Mjallby AIF vs Djurgardens, 20h ngày 30/7
- ·Nhận định, soi kèo Le Havre vs Toulouse, 23h15 ngày 23/2: Sân nhà mất thiêng
- ·Nhận định, soi kèo Grasshoppers vs Servette, 23h00 ngày 22/7
- ·Chuyên gia dự đoán Nữ Costa Rica vs Nữ Zambia, 14h ngày 31/7
- ·Nhận định, soi kèo Monterrey vs Real Salt Lake, 8h30 ngày 27/7
- ·Nhận định, soi kèo Western United vs Adelaide United, 13h00 ngày 23/2: Lịch sử gọi tên
- ·Nhận định, soi kèo Sogndal vs Kristiansund, 23h ngày 9/8
- ·Nhận định, soi kèo Kolding IF vs Hillerod Fodbold, 19h ngày 29/7
- ·Nhận định, soi kèo Tianjin vs Shenzhen, 18h35 ngày 21/7
最新内容
- ·Nhận định, soi kèo U20 Iran vs U20 Nhật Bản, 15h15 ngày 23/2: Tạm biệt ‘tiểu Samurai’
- ·Nhận định, soi kèo nữ Pachuca vs nữ Atletico San Luis, 8h06 ngày 5/8
- ·Nhận định, soi kèo Independiente Medellin vs Atletico Junior Barranquilla, 8h10 ngày 24/7
- ·Nhận định, soi kèo Millonarios vs Deportes Tolima, 7h30 ngày 8/8
- ·Nhận định, soi kèo Newcastle vs Nottingham Forest, 21h00 ngày 23/2: Rút ngắn khoảng cách
- ·Chuyên gia dự đoán Nữ Pháp vs Nữ Morocco, 18h ngày 8/8
- ·Nhận định, soi kèo Zhejiang Professional FC vs Wuhan Three Towns FC, 18h35 ngày 4/8
- ·Nhận định, soi kèo Boston River vs Montevideo Wanderers, 22h ngày 23/7
- ·Nhận định, soi kèo Real Sociedad vs Leganes, 03h00 ngày 24/2: Thêm một lần vùi dập
- ·Nhận định, soi kèo Hermannstadt vs Farul Constanta, 22h30 ngày 15/7
推荐内容
热点内容
- ·Nhận định, soi kèo Bayern Munich vs Eintracht Frankfurt, 23h30 ngày 23/2: Không dễ thắng
- ·Nhận định, soi kèo Dainava vs Banga Gargzdai, 21h55 ngày 9/7
- ·Đối đầu trận Brighton vs Liverpool, 2h30 ngày 31/10
- ·Nhận định, soi kèo Club Necaxa vs Charlotte FC, 6h30 ngày 30/7
- ·Soi kèo phạt góc Bayern Munich vs Eintracht Frankfurt, 23h30 ngày 23/2
- ·Nhận định, soi kèo Veres Rivne vs FC Shakhtar Donetsk, 21h00 ngày 2/8
- ·Nhận định, soi kèo Haugesund vs Rosenborg, 22h ngày 6/8
- ·Nhận định, soi kèo Selangor vs Kuala Lumpur City, 20h ngày 8/8
- ·Nhận định, soi kèo Hoffenheim vs Stuttgart, 1h30 ngày 24/2: Thiên nga vỗ cánh
- ·Nhận định, soi kèo Al