Tuy nhiên, có rất nhiều phản ánh về bộ truyện này vì có khá nhiều chi tiết dung tục, không phù hợp lứa tuổi thiếu nhi. Nhiều ý kiến trên mạng xã hội cũng tranh luận về chủ đề này.
Theo ý kiến trên cộng đồng mạng, Shin thường xuyên bày trò quậy phá cả ở nhà lẫn những nơi công cộng. Nhân vật nói nhiều câu trống không, gọi người bán sách là “cô bọ ngựa”, bảo mẹ “ngáo ộp khó tính”, nhại lại giọng phụ huynh, tự ý dùng đồ khi người lớn chưa cho phép, tụt đồ bơi của mẹ khi mẹ đang nằm ngủ trên bãi biển…
Bên cạnh đó, cậu cũng thường xuyên làm những trò như tự tụt quần, tốc và tụt váy con gái... Ngoài ra, nhiều lời thoại với cách nói ám chỉ chuyện người lớn cũng khiến không ít bậc phụ huynh "lăn tăn".
Rất nhiều người lớn khi đọc truyện cho rằng, yếu tố bạo lực cũng hay xuất hiện dưới nhiều góc độ khác nhau, như mẹ luôn quát mắng và thẳng tay trừng trị Shin với sức mạnh cơ bắp. Một số cảnh đánh nhau trong truyện với những câu quát tháo kiểu: Đồ thối tha; Thằng ranh con; Cút ngay... Thậm chí, mẹ chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm và đuổi theo Shin đang chơi trò biến thái ngoài đường trước mặt phụ nữ.
Thế nhưng dù vướng phải những nhược điểm không nhỏ trên thì Shin – Cậu bé bút chì vẫn được rất nhiều người xem, đặc biệt là các bà mẹ và em nhỏ. Và đây là những lý do thì được mẹ và các bé yêu thích là:
- Cốt truyện đơn giản, dễ hiểu, dễ thương.
- Hình vẽ sinh động, vui nhộn. Lột tả rõ ràng tính cách của các nhân vật, đặc biệt là nhân vật Shin – vừa tinh nghịch, đáng yêu và rất "cụ non".
- Thông qua các nhân vật chính như: Shin, mẹ Misae, bố Hiroshi, em gái Hima,... truyện giúp khán giả có cái nhìn chung và hiểu rõ hơn về tính cách, tâm trạng và suy nghĩ của trẻ nhỏ, đưa các bé vào thế giới tuổi thơ tràn ngập màu sắc tươi đẹp, hòa mình với cậu bé Shin cùng các bạn trong những trò chơi hồn nhiên của trẻ nhỏ.
- Shin – Cậu bé bút chì không chỉ là truyện tranh dành cho các bé thiếu nhi mà còn là phim hoạt hình gia đình, giúp cả nhà cùng thư giãn, giải trí và tạo tiếng cười cho các thành viên trong gia đình trong những buổi sinh hoạt chung.
- Các bé thiếu nhi khi đọc truyện sẽ dễ dàng bắt gặp hình ảnh của mình bởi những hình ảnh quen thuộc trong phim về học đường, bạn bè, học tập, các hoạt động vui chơi, giải trí,... đều rất gần gũi.
Và trên hết, Shin – Cậu bé bút chì khiến người lớn suy nghĩ về những điều chúng ta thường lảng tránh như vấn đề giáo dục giới tính. Đọc Shin, những vấn đề đó trở nên rất bình thường và có phần hài hước qua con mắt của một cậu nhóc.
Yaiba
" alt=""/>Vì sao Shin
Mặc cho mọi nỗ lực của mình, Google liên tiếp thua cuộc trên mặt trận mạng xã hội, và vì thế nên hãng đã xem xét đến việc mua lại Snapchat - mạng xã hội tuổi teen nổi tiếng thế giới.
Người khổng lồ công nghệ đã tổ chức nhiều cuộc đàm thoại không chính thức với Snap và đã ngỏ ý mua lại nền tảng xã hội này với giá 30 tỷ USD vào năm 2016 trước vòng cấp vốn cuối cùng của Snap, ngay trước khi hãng này phát hành cổ phiếu ra công chúng lần đầu, theo báo cáo từ Alex Heath của Business Insider. Lời đề nghị là một bí mật chỉ nội bộ Snap biết, và vẫn còn hiệu lực ngay cả sau khi Snap phát hành cổ phiếu lần đầu.
Tuy nhiên, CEO Evan Spiegel nổi tiếng độc lập của Snap hiển nhiên đã không cho thấy hứng thú gì với việc bán Snapchat cho bất kỳ ai bao gồm cả Google, thậm chí kể cả khi vốn thị trường của startup này tuột xuống 15 tỷ USD sau khi tăng vọt lên 30 tỷ USD tại thời điểm lần đầu phát hành cổ phiếu vào tháng 5.
Thông tin Google hứng thú với Snap đã giúp cổ phiếu hãng này tăng lên 2,3% ngày hôm nay. Mức tăng nhẹ được ghi nhận sau hàng tuần liền tụt thê thảm do khóa hết hạn cuối cùng cũng cho phép người trong cuộc bán cổ phần, và mức tăng trưởng mạnh thuộc về các tính năng “đạo” từ Snapchat như Stories của Facebook và Instagram hay Status của WhatsApp.
![]() |
Google từ chối bình luận về vấn đề này với Business Insider, còn Snap đã nói với TechCrunch rằng: “Những lời đồn này không đúng sự thật”. Rất nhiều khả năng hứng thú của Google với Snapchat vẫn còn quá mới và chưa đến tai các nhà lãnh đạo cấp cao của Snapchat. Các startup thường tìm hiểu nhiều hướng đi trước khi quyết định dấn thân vào vòng cấp vốn và phát hành cổ phiếu ra thị trường.
" alt=""/>Google ra giá 30 tỷ USD để mua lại SnapchatNgồi xuống mái hiên bà bắt đầu thở dốc. Chẳng hiểu sao mấy hôm nay bà thấy cơ thể mệt mỏi, rệu rã quá. Cũng chẳng trách được. Bà đã ngoài tám mươi. Nhiều người ở tuổi này có khi đã nằm liệt một chỗ, con cái phải hầu hạ, phục dịch. Bà còn lê la khắp các phố để xin ăn được coi như trời còn thương mà cho sức khỏe. Đôi khi bà mằm nghĩ ngẩn ngơ, có khi trời thương bà, biết bà có ốm nằm liệt giường liệt chiếu thì cũng chẳng có ai ngó ngàng tới nên ban cho bà sức khỏe.
Nhưng mà bà cũng mệt lắm rồi. Cơn tức ngực kéo đến làm bà khó thở. Bà lôi trong mấy cái bao cũ mấy tờ báo cùng vài tấm bìa cát tông làm gối, quay mặt vào phía cánh cửa. Ác thay trời lại lất phất mưa. Bà khó nhọc ngồi dậy, lôi ra cái áo mưa cũ quấn quanh người. Mưa làm chân tay bà tê nhức. Bà không ngủ được. Bà lần tìm trong nải một tấm ảnh cũ, ngồi khom khom quay lưng lại phía đường để nước mưa không tạt được vào tấm ảnh. Bà nhìn tấm ảnh, lẩm bẩm như trò chuyện với một người bạn.
– May mà ông ốm một trận rồi đi luôn. Đi nhẹ nhàng thanh thản chứ không cũng lại phải lê lết ngoài đường giống tôi. Mà chân ông yếu thế, đi làm sao được.
Bà đưa bàn tay vuốt vuốt khuôn mặt trong tấm ảnh. Giọng đã bắt đầu nghẹn nước:
– Mà ông có thương tôi, sao không cho tôi đi cùng ông với ông ơi…
Mưa bắt đầu nặng hạt. Bà quấn tấm áo mưa chặt vào cơ thể, dí sát người vào cánh của mái hiên. Tiếng mưa tạt vào tấm áo mưa lộp… bộp… lộp… bộp nghe lạnh buốt và tê tái.
Bà cũng đã từng có một mái nhà. Một mái nhà bình dị đơn sơ nhưng ấm áp, hạnh phúc. Nghĩ đến căn nhà cũ bà nén tiếng thở dài tức nghẹ trong lồng ngực. Cất tấm ảnh vào sâu trong đáy, ôm vào lòng, khép chặt tấm áo mưa cho khỏi ướt, bà quay người lại đối diện với màn mưa. Đôi mắt già nua ướt nhoèn, mờ mịt những hồi ức cũ.
Ông bà cưới nhau được chục năm mới sinh được đứa con gái nêu yêu chiều nó lắm. Hôm bà sinh con ở trạm xá, ông mừng tới nỗi ôm con khóc tu tu như một đứ trẻ trước bao cặp mắt lạ lùng của mọi người.
Ông chăm con từng li từng tí, theo dõi từng ngày lớn lên của con. Đi học, những hôm mưa gió. Ông cõng nó trên lưng. Nó lớn lên một chúc, ông tằn tiện mua cho con cái xe đạp mi ni.Máy chục năm trời, ông không dám mua một cái áo mới, ai cho gì mặc nấy để khi nó vừa thành thiếu nữ, ông dành dụm đủ để xây một căn nhà ngói nhỏ ba gian. Ông bảo bà:
– Nó là con gái, ở nhà lụp sụp quá, bạn bè đến chơi, nó mặc cảm.
Mưa càng lúc càng nặng hạt hơn. Trong mưa, bà thấy khuôn mặt ông bừng sang hạnh phúc. Bà không thể nhầm được. Đó là khuôn mặt ông trong đám cưới con gái. Nhà rể ở ngay xóm trên. Lúc lấy con gái bà, nó hãy còn là một chàng trai mới lớn, hiền lành, chân chất và khỏe mạnh. Đám cưới con gái, khuôn mặt ông rạng rỡ mà mắt lại rưng rưng. Ông nói, con gái đi lấy chồng, ông mừng lắm. Nhưng ông cũng buồn vì phải xa con. Vẫn biết nó lớn thì phải rời xa vòng tay ông, phải lấy chồng mà sao ông vẫn thấy hụt hẫng. Bà cưới bảo ông chưa già đã lẩn thẩn. Nó lấy chồng ngay xóm trên, cách có độ mươi phút đi bộ mà ông cứ như thể gả con gái đi lấy chồng ở tận đẩu tận đâu. Ông cũng cười bảo không biết tại sao ông lại yếu mềm hơn cả bà.
Cơn họ kéo đến như muốn xé toang lồng ngực. Bà chống tay vào cửa, ho rũ rượi rồi đưa tay đấm nhẹ vào ngực. Cơn ho dứt, bà thở dốc. Lúc bà ngước lên, bong ông trong mưa đã biến mất. Bà lẩm bẩm:
– Cũng may là ông đi trước khi mở đường qua nhà. Chứ không thì…
Ông ốm một trận rồi đi. Nhẹ nhàng như không còn vương vấn điều gì trên cõi đời này nữa. Bà thui thủi một mình. Thấy thế, đứa con gái bàn với bà:
– Nhà chồng con tới ba anh em trai, chật chội lắm. Hay u cho bọn con về đây ở, cũng là để sớm hôm đỡ đần u…
Bà mừng rỡ đồng ý ngay. Ăn nhiều chứ ở hết bao nhiêu. Bà già rồi, thui thủi một mình cũng cô quạnh. Bà cũng muốn được quay quần với con cháu. Bà chỉ có mỗi đứa con gái, được sống cùng vợ chồng con cái nó thì còn già bằng. Có gì chúng nó chăm sóc bà, bà lại đỡ đần vợ chồng nó chuyện cơm nước, con cái. Chúng nó ở với bà, chắc nơi chin suối ông cũng mát mẻ, thanh thản.
Bà chỉ có mỗi một đứa con gái. Bà không bù trì, vun đắp cho nó thì để cho ai. Bà chết đi cũng có mang theo được đâu. Vậy mà đứa con gái bà mang nặng đẻ đau lại bàn mưu cùng chồng đẩy bà ra đường.
Bà già rồi, chỉ quanh quẩn ở nhà cơm nước và chăm mấy đứa cháu, có biết gì đến chyện đất cát mà hàng xóm xì xào bàn tán đâu. Con gái và con rể thì thụt những gì, bà cũng chẳng biết. Chỉ thấy một buổi nhập nhoạng tối, đứa con gái chìa trước mặt bà tờ giấy:
U kí vào đây đi. Chỗ cuối tờ giấy này để xác nhận diện tích đất nhà mình. Ít nữa họ xây đường qua đây họ còn đến bù u ạ.
Bà nghe ờ ờ, cạc cạc. Mắt kém, lại tin tưởng con, cộng với việc bà ngại mấy thứ liên quan đến giấy tờ nên ký luôn mà không đọc lại. Mãi đến khi người ta đến lấy nhà, chồng cho vợ chồng con gái bà một đống tiền, số tiền mà cả đời hai ông bà chưa cũng chưa từng nhìn thấy thì bà mới biết chúng nó lừa bà ký giấy để bán nhà. Nhưng nước mắt chảy xuôi, bà nghĩ cái nhà đấy cuối cùng cũng để cho chúng nó, đất đang sốt, chúng nó bán cũng là hợp lý.
Hai vợ chồng đứa con gái mua một miếng đất ở trong xóm, xây một căn nhà hai tầng khang trang. Nhưng rồi từ lúc có tiền, tình tình thằng con rể bắt đầu thay đổi. Nó ham mê rượu chè, bồ bịch. Lúc đầu bà còn ngại “rể khách” nên nói nhẹ nhàng, bóng gió, sau dần những lời đồn thổi càng nhiều, vợ chồng nó suốt ngày đánh chửi nhau, bà góp ý thẳng thắn với con rể. Nó không nghe, một lần uống rượu say còn đánh bà gãy tay, bị đưa lên xã phạt tiền. Sau vụ đó, nó càng hằm hè với bà hơn. Vợ nó- con gái bà cũng vào hùa với chồng, trách móc bà làm vợ chồng nó mất tiền, làm nhà nó xấu mặt với hàng xóm. Những lời bóng gió xa xôi về việc bà ở nhờ tăng dần. Những bữa cơm chúng nó cố tình ăn trước không gọi bà ngày một nhiều. Tủi thân, bà quyết định gửi ông lên chùa rồi bỏ làng đi lang thang trong một đêm mưa gió, bắt đầu những ngày vất vưởng xin ăn.
Bà xách theo một cái bị nhỏ, một tấm áo mưa và tấm ảnh của ông. Hàng ngày bà lê la khắp các phố xin ăn. Tối đến lại về cái mái hiên này ngủ nhờ. Bà cứ trông ngóng, mòn mỏi hi vọng sự ra đi của bà sẽ khiến vợ chồng đứa con gái hối hận mà nghĩ lại đi tìm bà. Nhưng một năm, hai năm rồi năm năm lê la khắp phố xá rồi mà chưa một lần bà nghe phong thanh gì về tin tức chúng đi tìm bà. Cũng có lần, bà lén về làng, đứng trước cửa nhà vợ chồng nó, thấy hai đứa nó vẫn vui vẻ, không một chút áy náy, bà lại lặng lẽ ra đi.
Mưa như trút nước. Bà cảm thấy cơ thể rệu rã, không còn chút sức lực nào nữa. Bóng ông lại hiện ra trong mưa, mỉm cười hiền hòa nhìn bà. Ông đưa tay về phía bà. Bà biết thời khắc này cuối cùng cũng đến. Bà cố chút sức lực cuối cùng, lê người về phía khoảng giữa mái hiên bà trú với căn nhà bên cạnh. Nhà người ta là nhà làm ăn tử tế, bà không muốn chết trước cửa của cửa hàng, không muốn cái chết của mình phiền hà đến họ.
Ông bước đến gần bà, cúi xuống. Bà run run đưa cánh tay lên. Thanh thản, nhẹ nhàng, bà theo ông. Mọi oán hận, trách móc của cuộc đời bà bỏ lại phía sau, nơi kiếp người trên dương thế.
Sáng sớm, người ta phát hiện xác một cụ già nằm ở khoảng trống giữa hai căn nhà. Bà chết trong một tấm áo mưa trùm kín người. Nhưng trên môi còn phảng phất một nụ cười.
Emily
" alt=""/>Có thể bạn sẽ khóc khi đọc xong câu chuyện về bà cụ già ăn xin